XtGem Forum catalog
" Khẩu Nghiệp" Bên Trong Những Người Mang Vỏ Bọc Lương Thiện.

Bạn thân mến!
Sau đây tôi xin thuật lại một đoạn rất ngắn trong hành trình tôi đi, hành trình khoác áo tòng trinh, hành trình về miền đất lạ.
Tôi sinh ra và lớn lên trên miền quê nghèo khó của tỉnh Phú Thọ, gia đình tôi làm nông nghiệp, mẹ tôi quanh năm bán lưng cho đất, bán mặt cho trời để nuôi tôi khôn lớn, đến năm19 tuổi tôi được lệnh nhập ngũ lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự, ngày 06/9/2014 tôi đi mẹ khóc rất nhiều, mẹ căn dặn rất nhiều, tôi tự hứa với lòng mình tôi phải quyết tâm học tập và rèn luyện thật tốt để không phụ lòng mong mỏi củ mẹ, tôi biết khi ra xã hội tức là không cò ở bên mẹ nữa không còn ở dưới vòng tay bao bọc che trở của mẹ nữa, tôi sẽ phải tự bước đi trên chính đôi chân của mình, phải tự đối mặt với mọi khó khăn, mọi sóng gió cuộc đời.
Cuộc đời tôi là những chuỗi ngày khó khăn vất vả, chính cái khó đó đã rèn lên đức tính con người tôi, không hề ngại khó, ngại khổ, gian nan vất vả. Khi tôi vào huấn luyện cũng như bao đồng đội khác cùng chung chí hướng hoàn thành tốt mục tiêu nhiệm vụ, ba tháng đầu trôi qua hết sức bình thường mặc dù đag trong thời gian huấn luyện nhưng mọi việc với tôi vẫn ổn, tôi chịu đựng được, vì bản thân tôi khó khăn vất vả đó có đáng là gì so với những gì tôi từng trải. Thế rồi ngày về đơn vị mới cũng đến ngày 17/12/2014 chia tay đơn vị cũ tôi lên đường, tôi được phân công nhiệm vụ mới tại huyện miền núi Nghĩa Đàn miền tây của tỉnh Nghệ An.
Về miền đất lạ còn bao bỡ ngỡ. Trong tôi là hàng loạt những câu hỏi, không biết cuộc sống sẽ ra sao, con người nơi đây thế nào?. Tôi được phân công vào đơn vị vệ binh, nhiệm vụ làm bếp nấu ăn, mọi việc nói chung là ổn có nhàn hơn đơn vị huấn luyện. Ngày nối ngày cứ thế trôi qua công việc của tôi hoàn thành khá tốt, thế rồi ngày 04/4/2015 trong 1 lần thực hiện nhiệm vụ không may sảy ra mất an toàn lao động, tôi bị gãy chân, phải nằm viện 15 ngày phẫu thuật kết xương nội tủy, với tôi 15 ngày đó dài bằng cả 15 tháng tôi đã trải qua, 15 ngày đau đớn, nhưng tôi không khóc vì tôi biết trong cuộc đời tôi những nỗi đau mà tôi trải qua còn lớn hơn thế gấp nhiều lần nỗi đau thể xác đó, khi ở viện cũng như về đơn vị tôi luôn được các đồng chí đồng đội quan tâm giúp đỡ rất nhiều cả về mặt vật chất lẫn tinh thần, cho tôi ngồn động viên và nghị lực để vươn lên, tôi nợ họ món nợ tình cảm rất lớn mà tôi không bao giờ cho phép mình quên trong cuộc đời.
Thế rồi cũng đến ngày vết thương bình phục tôi đi lại được, tôi tiếp tục làm nhiệm vụ. Con người tôi vẫn thế vẫn yêu công việc và thử thách, nhưng có điều tôi không hiểu là thái độ của những người quanh tôi nhìn tôi với ánh mắt khác, họ luôn để ý và bắt lỗi tôi dù là lỗi nhỏ nhất, do đặc thù công việc là phục vụ nên bạn có thể hiểu rằng bạn đi ăn nhà hàng họ mang ra những gì bạn chỉ biết vậy và thưởng thức, ngon thì khen ngon lần sau quay lại, ăn xong thì về. Còn với tôi tôi là người trực tiếp chế biến và nấu ăn cho bản thân tôi và những người như những người thân của tôi, tôi luôn cố gắng phấn đấu để hoàn thành tôt nhiệm vụ để nhận được sự hài lòng của những người xung quanh nhưng nghệp nấu bếp bạn có thể hỏi mẹ hay vợ sẽ biết! Có bữa nào giống bữa nào không? 10 bữa có như 10 được không? ngòai công việc nấu ăn tôi phụ thêm trồng rau, chăn lợn, bổ củi và rảnh dỗi thì đi gác như các đồng đội khác để chia sẻ cùng nhau vượt qua những nỗi khó khăn như khi tôi gặp khó khăn họđã không bỏ mặc tôi chia sẻ cùng tôi. Tôi không bao giờ ngại khó ngại khổ vì tôi nghĩ để có được tôi ngày hôm nay mẹ tôi còn khổ hơn thế rất nhiều lần, nhưng khi tôi giúp họ, họ không hề biết, họ nói tôi nhàn, họ so sánh tôi, nhưng họ không biết rằng đáng ra là 3 người nấu ăn nhưng tôi luôn chủ động nấu 1 mình khi có 1 người nghỉ phép hay tranh thủ để người còn lại đi làm việc khác như chăn dê, chăn lợn, trồng rau đóng góp cho lợi ích tập thể và bản thân các đ/c đó, khi tôi bếp có đủ người nấu hay thiếu người đi gác tôi vẫn tác phong đầy đủ và đi gác như những người xung quanh, tôi biết công việc gì cũng có cái khó cả tôi nấu ăn thì đêm không phải đi tuần, nhưng tôi nấu ăn phải dậy từ 4:30 sáng trong khi đó mọi người đang ngủ ngon, tối ăn xong tôi phải rửa bát còn mọi người lên uống trà xem phim nhưng có lẽ họ chưa bao giờ hiểu cho tôi! Bản thân tôi cũng mong muốn chia sẻ cùng đồng đội phần nào khó khăn vất vả, nhưng đáng tiếc là tôi càng cố gắng họ càng quá đáng, tôi giúp họ nhưng họ bắt lỗi tôi từ những cái nhỏ nhất, thiếu người tôi có thể quét cho họ cả cái sân, nhưng họ không thể giúp tôi rửa được bộ cốc uống nước, tôi có thể không ngủ trưa để đi tìm dê cho họ mà ấm chè hết nước họ không thể lấy phích đổ giúp tôi trong khi họ rảnh họ ngồi chơi xem tôi làm, nực cười hơn là họ muốn ăn ngon mà lại không muốn tốn kém, họ muốn ăn cá rán giòn, ăn lạc giòn mà không muốn tốn gas thì quả là 1 ý kiến sáng tạo😅. Tôi là lính nghĩa vụ nhưng chính vì hai từ nghĩa vụ mà tôi luôn trách nhiệm bản thân phải làm cho tốt chứ không phải đi cho xong rồi về, đi sao về vậy, làm cho có thôi, nói xong bỏ đấy, như vậy chỉ là kẻ tần thường, như vậy thì phí 2 năm tuổi trẻ, nói thì dễ nhưng làm được khó lắm, sao họ nói thì hay mà làm như 1 đứa trẻ vậy? Tôi đi lính là mong muốn học được những điều hay, ý đẹp, để cầu tiến bộ, chứ không phải học cái tánh ích kỷ để về người ta khinh, bạn thử xòe bàn tay ra xem 5 ngón tay có ngón nào bằng không? Cuộc sống cũng vậy không ai giống ai, tôi hiểu điều đó nhưng bạn à ta đã là người bộ đội thì ta phải cố gắng mà sống sao cho trọn tình, vẹn lý, sống sao cho đáng sống, sống sao cho đúng nghĩa cuộc đời, sống sao cho khi đi người ta nhớ, khi về người ta thương, sống sao cho đáng sống, sống sao cho lúc chết còn được phù sinh, chứ không phải hà sa nghiệp trần vây quanh như vậy đâu bạn ạ, bản thân tôi, tôi sai tôi không bao giờ ngại nhận khuyết điểm và sửa chữa rút ra bài học cho tôi đó là vốn quí trong cuộc đời, tôi sống với con người thật của tôi để khi ngửa mặt lên trời tôi không thấy có lỗi và hổ thẹn với lòng mình, khi cúi mặt xuống đất tôi không thấy có lỗi với ông bà, mẹ tôi, tôi đã học được rất nhiều điều từ bạn, và tôi cũng ngộ ra nhiều điều nhờ cách đối sử của bạn với tôi, nhưng tôi sẽ không học cái ích kỷ như vậy đâu, ra đường nếu có thể giúp ai tôi vẫn sẽ giúp, đó là giá trị của con người Việt Nam, đó là nhân phẩm nghiệp phước của mỗi con người, bạn nói tôi chưa tốt tôi sẽ cố gắng để tốt hơn mỗi ngày, qua bài viết này tôi chúc bạn luôn mạnh khỏe an lạc nhiều niềm vui, để ngày mai ta sống là 1 ngày đẹp hơn.
T/g: Mạnh Tiến.

Những lí do phũ nhưng "đúng đừng hỏi" để nhắc bạn: Hãy chia tay đi!

Sai lầm lớn nhất của một cô gái là nghĩ chàng trai sẽ vì mình mà thay đổi. Nhầm tưởng lớn nhất của một chàng trai là nghĩ cô ấy sẽ vì mình mà không bao giờ bỏ đi.

Hãy cứ nghĩ chia tay đơn giản chỉ là một trải nghiệm mà những ai muốn trưởng thành đều phải có. Đừng gồng mình lên và bi lụy nó, vì mọi chuyện một khi đã có bắt đầu, thì cũng luôn đi kèm một kết thúc, hãy bình thản đón nhận điều đó, vui hay buồn đều do cách mình suy nghĩ mà thôi.

1. Có những sự chia tay không phải vì hết yêu, mà đơn giản chỉ là không bên nhau được nữa.

Thế mới nói, chỉ cần tình yêu để bên nhau thôi là chưa đủ. Đến một thời điểm nào đó trong đời, khi những lời nói, những ngọt ngào, những lãng mạn phải nhường chỗ cho những bận rộn, lo toan; tình yêu phải chiến đấu với cuộc sống, với hiện thực phũ phàng, đương đầu với rất nhiều rào cản, ta mới nhận ra người đó đã không còn thích hợp để ở bên mình.

2. Sai lầm lớn nhất của một cô gái là nghĩ chàng trai sẽ vì mình mà thay đổi. Nhầm tưởng lớn nhất của một chàng trai là nghĩ cô ấy sẽ vì mình mà không bao giờ bỏ đi.

Con gái luôn kì vọng quá nhiều ở người kia, vì một khi đã yêu thì dốc hết lòng tin tưởng, nghĩ tình yêu có thể cảm hóa được mọi thứ, nhưng sự thật là không. Còn con trai, lại luôn vin vào cớ cô ấy sẽ cần mình nên không bao giờ buông tay, để cứ thế mà vô tâm, lạnh nhạt. Nhưng ai chịu đựng được mãi những người sai mà không sửa? Ai cô đơn được mãi giữa người cứ cố chấp hững hờ?

3. Cảm giác tồi tệ nhất có lẽ là khi nhận ra mọi thứ đã không còn như lúc ban đầu.

Khi ta liên tục so sánh người kia với quá khứ, khi liên tục hồi tưởng đến những chuyện ngày xưa, rồi nhận ra người vẫn là người, ta vẫn là ta, nhưng cả hai đều không phải là mình của những ngày đầu quen biết. Người ngỡ quen mà lạ lẫm. Vậy cũng đã đến lúc nên chấm dứt được rồi.

4. Đừng buồn khi ai đó từ bỏ bạn. Hãy tiếc cho họ vì đã đánh mất một người không bao giờ bỏ rơi mình.

Trong tình yêu có một nguyên tắc bất di bất dịch, đó là không phải cứ cho đi tình yêu thì sẽ nhận lại tình yêu. Và chia tay khi vẫn đang còn tình cảm là một chuyện rất bình thường. Như yêu nhau thì cần hai người đồng ý, nhưng kết thúc thì chỉ cần một người muốn mà thôi.

5. Bạn sẽ không thể tìm được đúng người nếu như cứ cố chấp ở cạnh người luôn khiến bạn không vui.

Trong tình yêu mà biết rõ hạnh phúc luôn muốn chơi trốn tìm, sự thoải mái buộc phải cất dành, đầu óc luôn bề bộn bởi đủ thứ nghi ngờ và lo lắng, nếu cứ cố chấp đếm niềm vui bằng nước mắt, không dứt khoát ra đi thì bạn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để tìm được một ai đó tốt hơn.

6. Đôi khi phải để một ai đó đi xa mình, để nhận ra họ có quay lại vì cần bạn hay không?

Những người thương bạn hết mực sẽ không vì bạn đuổi mà ngay lập tức họ cũng bỏ đi. Họ sẽ lỳ lợm quay về và kiên nhẫn đến cùng để ở cạnh bạn. Thời gian và khoảng cách đôi lúc thực sự là thử thách lớn nhất, để một người nào đó nhận ra rốt cuộc là mình có cần ai đó ở trong đời?

7. Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ, còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình.

Đừng mong hàn gắn những mối quan hệ đã thực sự rơi vào tình trạng không thể cứu vãn được nữa, khi niềm tin đã cạn, tình thương đã mòn. Lắp đi vá lại một chuyện tình chằng chịt những nứt vỡ, tay bạn sẽ chảy máu, tim bạn sẽ tổn thương mà chắc gì mọi thứ vẫn được như xưa?

8. Phải đến lúc chia tay bạn mới thực sự hiểu rõ được người mà mình đã từng yêu.

Bước ra khỏi tình yêu cũng là lúc mình tỉnh táo và minh mẫn hơn, khi những mộng tưởng đẹp tươi và những huyễn hoặc hão huyền tạm lắng. Bạn sẽ có thời gian để nhận ra thực sự người kia là vì tình yêu của mình làm cho hoàn hảo. Và cũng đến lúc kết thúc tình yêu, như ai đó đã từng nói, "hãy nhìn cách một người con trai đối xử với người yêu cũ, tôi sẽ nói cho bạn biết anh ấy là ai", chính việc làm gì và nghĩ gì sau khi đã chia tay mới thể hiện rõ bản chất của một con người.

9. Có những điều sẽ thay đổi và có những người sẽ ra đi, nhưng nhớ rằng: cuộc sống sẽ không bao giờ vì bất cứ ai mà dừng lại.

Hôm nay bạn khóc, bạn bi lụy, bạn buồn rầu, nhưng nhìn xem, cuộc sống vẫn chảy và trái đất vẫn quay. Mọi thứ đổi thay và đó dường như là một điều tất yếu. Nếu không chấp nhận được điều hiển nhiên đó, thì chính bạn đang đánh mất những điều nhẽ ra sẽ thật đẹp đẽ của cuộc sống, để cứ nhúng mình chìm dần trong những khổ đau.

10. Hãy biết ơn quá khứ, và quên nó đi!

Mỗi chuyện tình đi qua, cái giá trị lớn nhất để lại cho ta có lẽ là những bài học để lớn lên. Không có ai đi qua tổn thương mà không có thêm cho mình mạnh mẽ và bản lĩnh. Ngã chỗ nào ta đứng dậy chỗ đấy. Nhớ lấy điều đó, chứ đừng giữ khư khư quá khứ để rồi chẳng làm được gì hơn.


Gửi Em Trái Tim Tổn Thương.
Thi Ha Doan
Em có sợ cô đơn không? Trong cuộc sống dầy bon chen cạm bẫy này. anh nghĩ không ai chưa từng cảm thấy cô đơn thậm chí nhiều người còn bị ám ảnh bởi điều đó, nhưng có người lại chọn nó làm bạn đồng hành lấy đó làm bàn đẩy để vươn xa hơn tiến về nơi hạnh phúc.
Em àk sợ cô đơn khi đang còn trẻ là đang sợ chính bản thân mình đó.
Sợ phải đối mặt với những vấp ngã, những tổn thương và sợ trưởng thành.
Chúng ta ai rồi cũng sẽ trải qua tuổi thanh xuân nhiều sóng gió và cũng không ít điều êm đẹp, đó là miền hồi ức mỗi lần nhớ lại vẫn còn vẹn nguyên như lúc đầu, còn muốn được sống lại thêm quãng đường ấy thêm một lần nữa.
Những tháng ngày ấy, chúng ta còn rất trẻ, suy nghĩ còng vụng dại chưa chín chắn còn bồng bột. Bồng bột sống, bồng bột yêu để rồi nhận lấy những tổn thương cho đến mãi về sau vẫn chưa liền viết sẹo.
Một chuyện tình kết thúc buồn như thế, có một người mang tuổi trẻ của ta đi, có những tháng ngày chọn cô đơn làm bạn chẳng chịu buông.
Vì lúc đó mình quan điểm buồn nhiều rồi sẽ tự khắc phải vực dậy, nhưng em ơi đau thương quá sâu người ta có trở về nữa đâu? có đổi lấy được những ngày bình yên hạnh phúc đã qua đâu? Lúc đó, cô đơn sẽ giúp những người sau khi chia tay chai lỳ cảm xúc nhưng sẽ mạnh mẽ và dứt khoát buông bỏ.
Vì nó là tuổi trẻ nên hãy để tim đau một lần em ạk, buồn một lần thôi và cô đơn một lần thôi. Đừng nên sợ cô đơn, đừng nên trốn tránh, hãy đối mặt và mỉm cười bước tiếp, tuổi trẻ còn dài, rồi em sẽ tìm được một người đủ tin cậy để nắm tay em đến suốt cuộc đời.
Những thương tổn của một thời vụng dại. Người trẻ dễ buồn phiền vì những điều nhỏ nhặt, dễ cô đơn giữa những rộng dài của năm tháng. Bộn bề cuộc sống nhưng em àk đó là quy lật sinh tồn mình phải thích nghi xao cho hoàn hảo nhất vì tuổi trẻ của ta nói dài cũng thật dài nhưng ngắn cũng thật ngắn lắm em àk, chớp mắt một cái, quay lưng lại năm tháng đã nhuộm vàng những giấc mơ xanh. Sống vội vã cho hết tuổi thanh xuân, để rồi mai này nức nở nghẹn ngào khi nhớ lại, tìm về chẳng thấy đâu. Giá như ngày đó…
Em à, em đã nếm đủ hết sự cô đơn chưa? Em lạc lõng khi đứng giữa chốn đông người? thấy lòng nguội lạnh khi có bao nhiêu người đang hạnh phúc? Là cảm giác loay hoay, không lối thoát trong chính thế giới của riêng mình? Lúc đó chúng ta nhận ra cô đơn với chính mình thật đáng sợ. Nhưng em àk cô đơn không phải là cô độc đâu em còn có người thân, bạn bè, cha mẹ luôn yêu thương em. Anh còn bất hạnh hơn em nhiều mà anh vẫn sống tốt sống cuộc sống của riêng anh sống đúng nghĩ của một người đàn ông. Anh nghĩ cô đơn chỉ là chúng ta tìm một thế giới khác ít xô bồ vội vã để tạm thời dừng chân mà thôi.
Cô đơn không có nghĩa là không hạnh phúc, chỉ là đối với người trẻ, đôi lúc họ chọn niềm vui và những bình yên trong chuỗi ngày cô đơn, buộc chặt nó vào tim để sống và tận hưởng. Như anh này rất tự do thoải mái làm những điều mình thích không bị giàng buộc.
Cô đơn là vì người trẻ chúng ta đứng giữa một con đường lớn quá nhiều ngã rẽ, cảm xúc hỗn độn, thăng trầm của cuộc đời nào ai biết được. Chúng ta sống hết mình, đánh đổi nhiều thứ lắm ở cái tuổi thanh xuân này, đến lúc nào đó cần ngoái đầu nhìn lại tự vấn bản thân có bao điều đã bỏ lỡ, bao điều đã để nó trôi đi trong lặng lẽ. Tuổi trẻ, chúng ta được và mất, giành và giữ, tìm đến với cô đơn như nhìn vào một chiếc gương thật lớn, soi mình vào đó, đã trưởng thành lên chưa và đã sống ra sao?
Chỉ có chúng ta mới hiểu cô đơn ở tuổi trẻ là cảm giác thật đặc biệt cần phải đối mặt và trải qua để biết rằng cuộc đời này ta đã nếm đủ mọi dư vị. Đó là lúc ta đã trưởng thành.
Và cũng vì chúng ta còn trẻ, nên cô đơn chẳng có gì đáng sợ em àk, những kẻ sợ cô đơn là những kẻ đã lãng phí một đời đầy dư vị ta hãy trải qua tất cả những thăng trầm ta sẽ biết đâu mới là hạnh phúc thực sự của ta em àk.
Hãy vui vẻ bước đi đừng nhìn về quá khứ. Và nếu em lỡ khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé.
Anh tin rằng sau bài viết này em sẽ vượt qua những thương tổn, vấp ngã đầu đời này và bước tiếp thật vững trên đôi chân của mình. Lời cuối anh chúc em luôn bình an, hạnh phúc viên mãn.
Mạnh Tiến.


Em àk anh tặng e bài viết này chúc em sang năm mới, khởi đầu mới, thêm tuổi mới và... Càng ngày càng xinh nhé:)

Nếu Em Thực Sự Yêu 1 Người
Nếu em không chấp nhận quá khứ của một người thì đừng cố yêu người đó.
Là con người, ai mà không có quá khứ.
Nếu em không chấp nhận tính xấu của một người thì đừng cố yêu người đó.
Là con người, chẳng ai hoàn hảo.
Nếu em chưa thật sự hết yêu người cũ thì đừng cố gẳng yêu người khác.
Em sẽ tiếp tục làm tổn thương chính mình và người đó.
Nếu em muốn thử thì đừng yêu.
Nếu em muốn hết buồn thôi thì cũng đừng yêu em nhá.
Nếu khi ngủ em gọi tên người đó tức là em đã yêu người đó rất nhiều.
Nếu khi em khóc em nghĩ đến người đó thì người đó đã làm em tổn thương rất nhiều.
Nếu em là bạn thân của một người thì hãy cân nhắc xem đó là yêu hay chỉ là thích.
Ranh giới mong manh nhưng lại khác nhau hoàn toàn.
Nếu một người đòi hỏi em cho người ta tất cả thì đừng yêu người đó.
Nếu em không muốn thuộc về một người thì đừng yêu người đó.
Nếu em thật sự yêu một người thì hãy thay đổi chính mình trước.
Nếu em thật sự yêu một người thì em sẽ chấp nhận hầu như tất cả những thứ thuộc về người đó.
Nếu em thật sự yêu một người thì khi em giận dỗi đừng dọa chia tay.
Nếu em thật sự yêu một người thì cả em và người đó sẽ sống tốt hơn.
Nếu em thật sự yêu một người thì đừng vì những thứ nhỏ nhặt mà giận dỗi.
Nếu em thật sự yêu một người thì em sẽ không làm người đó khóc vì khi đó em cũng sẽ rất buồn.
Nếu em thật sự yêu một người thì em sẽ không bao giờ muốn và cố gắng không làm tổn thương người đó.
Nếu em thật sự yêu một người thì hãy để giành một khoảng lặng cho họ.
Nếu em thật sự yêu một người thì em có thể không nhận ra rằng em đã cho họ nhiều đến thế nào mà luôn nhận thấy mình nhận quá nhiều.
Nếu em thật sự yêu một người thì đừng đòi hỏi ở người đó những điều không thể.
Nếu em thật sự yêu một người thì em hãy giữ gìn tất cả cho em và cho chính người đó.
Nếu em thật sự yêu một người thì chỉ cần nhìn vào mắt người đó em đã hiểu tất cả.
Nếu em thật sự yêu một người thì thời gian luôn là quá ngắn ngủi.
Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.
Có những thứ mất đi rồi không thể lấy lại.
Có những sai lầm không bao giờ sửa được.
Có những vết thương không bao giờ lành.
Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Có những thứ không bao giờ là của em.
Nhưng có những thứ lại là của em mãi mãi.
Có những con đường đã đi rồi không thể quay lại.
Có những cánh cửa cần em can đảm để mở
Những vùng đất cần em dũng cảm bước qua.
Vì vậy khi yêu mới phải chân thành.
Vì vậy tình yêu là đáng quý.
Không có ai là không có tình yêu.
Không có ai là không được yêu.
Không có ai không yêu một ai.
Chỉ đơn giản là người đó xuất hiện hay chưa mà thôi em ak!
Năm mới mọi thứ đều mới. Hãy thay những giọt nước mắt bằng những nụ cười, hãy thay những nỗi buồn bằng niềm vui em nhé.!
Mạnh Tiến chúc em luôn w, an lành, hạnh phúc.


Hạnh phúc mang tên người đến sau!
Tôi chợt nhận ra rằng khi cánh cửa hạnh phúc khép lại, ta hãy ngoảnh lại nhìn nó một lần cuối rồi mỉm cười bước đi. Đừng mãi ngoái đầu nhìn lại, đừng mãi sống trong đau khổ, vì đời người ngắn ngủi lắm ta phải sống thật tốt ngày hôm nay rồi mới đến những ngày tiếp theo được , tuổi xuân cũng vậy ngắn ngủi lắm. Ta cứ sống mãi trong dằn vặt và đau khổ ta sẽ chẳng bao giờ có thể mỉm cười và bước đi thanh thản trong hạnh phúc được. Tôi 20 tuổi tôi đã trải qua 2 mối tình, và rồi cũng từng đau khổ đến tuột cùng khi đánh mất tình yêu đã từng là tất cả mà mình vun đắp bấy lâu. 20 tuổi tôi đã từng biết yêu nhớ, thương, giận, hờn ghen tuông, nhưng rồi tất cả những cảm xúc rất bình dị đó nó biến mất và trở thành nỗi đau, nỗi ám ảnh. Tôi sợ tình yêu, sợ lắm cảm giác mất mát , sợ nỗi đau xé nát tâm hồn, sợ cảm giác nhớ một người thật nhiều nhưng chẳng thể nào cho phép mình gặp hay liên lạc gì, tôi chỉ biết nhớ nhung vật vã trong vô vọng. Tôi và họ đã từng yêu nhau rất nhiều nhưng rồi cũng đã khổ sở rất nhiều. nhưng với tôi, tôi sợ lắm tôi không dám bước vào lần nữa đâu. Tôi thấy tự do cũng tốt, đỡ vướng bận đỡ suy nghĩ và quan trọng sẽ không bị tổn thương.
Tôi đã từng nói tự do với tôi là hạnh phúc.
Và rồi một ngày của tháng 3 cái tiết trời cuối đông thật ấm áp, giữa dòng đời tấp nập, giữa những khoảng trống mênh mông tôi đã gặp em. Khi ấy chúng tôi chỉ quen nhau trên mạng xã hội facebook. Qua 1 kái bình luận của 1 ng bạn tôi chửi bằng thơ, tôi và em quen nhau nhắn tin cho nhau, tâm sự cùng nhau. những lúc như vậy tôi đã tìm được niềm vui và tiếng cười, và rồi em bước vào trong tôi từ bao giờ tôi kụng không hay, em đến với tôi em đã cho tôi biết thế nào là tình yêu thực sự, biết thế nào là dư vị của tình yêu, giá trị của cuộc sống. Của mọi thứ quanh tôi. Và bây giờ tôi không còn sợ sự cô đơn, sợ cảm giác một mình. Tôi đã can đảm và đủ tự tin để đối mặt với mọi chuyện. sự bình yên bên em khiến tôi nhận ra, trái tim mình đang ấm dần trở lại. Em cũng hạnh phúc lắm khi nghe tôi nói vậy, tôi cũng hạnh phúc vì ít ra tôi vẫn có thể yêu và tôi đã biết nói lời yêu lần nữa. Thì ra tôi vẫn có thể rung động, thứ rung động mà tôi ngỡ nó đã chia lì từ lâu không lấy lại được. Và có lẽ tôi không chọn nhầm người, em là người đến sau nhưng lại khiến tôi hạnh phúc. Thứ hạnh phúc ngọt ngào, đầm ấm và trong sáng mà tôi chưa từng được biết tới trọn vẹn. Tôi chợt nhận ra rằng khi cánh cửa hạnh phúc khép lại, ta hãy ngoảnh lại nhìn nó một lần cuối thôi rồi mỉm cười bước đi. Đừng mãi ngoái đầu nhìn lại, đừng mãi sống trong khổ đau, vì đời người ngắn ngủi lắm ta phải sống cho ngày mai, ngày kia và những ngày sau nữa , tuổi xuân ngắn ngủi lắm. Nếu ta cứ mãi sống trong dằn vặt, đau khổ ta sẽ chẳng bao giờ có thể mỉm cười và hạnh phúc. Sau người con gái ta đã từng yêu và cũng từng yêu ta, nhưng vẫn còn có người khác có thể yêu ta nhiều hơn nữa. Vậy nên hãy buôn bỏ quá khứ và mở rộng vòng tay đón lấy hạnh phúc mới. Thứ hạnh phúc đến sau nhưng vững bền bạn nhé!
Mạnh Tiến tặng bạn bài viết này rất mong những ai đang có 1nửa yêu thương của mình rồi sẽ luôn hạnh phúc, những ai chưa có sẽ sớm tìm được nửa yêu thương còn lại.
Hãy Quên Đi Quá Khứ
Quá khứ nào rồi cũng sẽ trôi qua
Buồn hay vui cũng chỉ là quá khứ
Nếu đã qua thôi thì đừng níu giữ
Giữ làm gì để lệ cứ ướt mi
Hãy vui lên với những gì đang có
Đừng chạm vào những thứ đã đi qua
Hãy để nó cứ trôi đi thật xa
Thứ còn lại mới chính là hạnh
phúc
Cảm ơn em! người đến sau vì đã cho anh hiểu như thế nào là một người hạnh phúc.
Mạnh Tiến


Chào bạn hôm nay Mạnh tiến xin gửi tới các bạn blog. Đừng yêu khi không muốn cưới, bạn đọc và cho ý kiến nhé!
ĐỪNG YÊU KHI KHÔNG MUỐN CƯỚI
Ai đó bảo rằng, trong tình yêu không ai biết trước được điều gì. Cứ yêu là yêu thôi, còn cưới lại là một chuyện khác. Tôi biết nhiều bạn khi yêu chẳng hề ngại ngần mà cho nhau tất cả, cũng chẳng đặt nặng chuyện cưới xin. Việc mơ về một hạnh phúc viên mãn và bền lâu nghe sao thật xa vời quá.
Bạn à trên đời này có rất nhiều kiểu người mà trong tình yêu bạn sẽ phải gặp. Có người khiến bạn yêu say mê, yêu cuồng dại, có người bạn muốn được gặp họ mỗi ngày, trò chuyện với họ mỗi tối, có người bạn yêu ngay từ kái nhìn đầu tiên và cũng có người bạn muốn được ở bên che chở bảo vệ. Và có người bạn không hề muốn họ xuất hiện trong đời. Nhưng bạn à bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp thôi.
Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách vô chi vô giác hay tình cờ đâu. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, gặp gỡ đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta, hoặc giúp chúng ta vì vậy, hãy tôn trọng và coi trọng những người mà chúng ta gặp gỡ cho dù họ không tốt, họ đã và đang làm tổn thương mình đi chăng nữa thì khi yêu bạn hãy yêu theo tiếng gọi của trái tim bạn nhé. Đừng quan niệm yêu chỉ là yêu thôi! Vậy thì chẳng bao giờ xác định được điều gì. Và chẳng bao giờ đi đến đâu cả. Nhưng bạn à, đừng yêu bất cứ ai khi bạn không muốn cưới
Tình yêu vốn dĩ không phải là một trò chơi với nhiều người thay phiên nhau bước vào cuộc chơi đó. Bạn có thể thất bại ở mối tình đầu, có thể cay cú ở mối tình thứ hai, nhưng tuyệt đối đừng vì thế mà đùa cợt với mối tình thứ ba, thậm chí là cả mối tình thứ tư, thứ năm.
Bạn có thể có hàng ngàn lí do để kể ra vì sao bạn lại thích người đó. Từ ánh nhìn đầu tiên, nụ cười duyên dáng. Nhưng đừng vì thế mà cho rằng bạn đã yêu. Yêu và thích là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đừng bao giờ cho rằng mình còn quá trẻ nên mình có quyền thử, có quyền đùa cợt với tình yêu mà đau đấy bạn àk
Tuổi tác, thời gian chưa bao giờ là nguyên nhân chính quyết định mọi thứ. Bởi sẽ có những khoảng thời gian bạn rất hạnh phúc trong những khoảnh khắc ngọt ngào của tình yêu, nhưng sẽ có lúc mình bạn cô đơn lẻ bước trên đoạn đường dài. Vì vốn dĩ, bạn không hề quý trọng tình yêu của mình.
Người ta thường cho rằng cưới là một sự ràng buộc giữa hai người. Đúng vậy tôi không phủ nhận điều này, đó là một sợi dây liên kết hạnh phúc chứng minh tình yêu của bạn và người ấy đã đến thời viên mãn, chứ không phải là sợi dây cố níu chặt một thứ tình cảm không thể có.
Hãy tự hỏi bản thân mình rằng, khi bạn yêu một ai đó, bạn có thực sự muốn ở bên người đó suốt đời hay không, và người đó có thực sự muốn cưới bạn hay không. Hay chỉ lấy lí do để biện minh cho thứ tình cảm trong lòng mình rằng. Tất cả chỉ là mới bắt đầu. Mọi chuyện còn dài, cứ để đó yêu thì yêu thôi, cưới xin đâu quan trọng.
Đừng bao giờ xem mọi thứ chỉ là tạm thời, nhất là trong tình yêu. Nếu bạn cho rằng mối tình đầu dang dở là chuyện đương nhiên, mối tình thứ hai thất bại cũng chẳng ưu phiền. Cho đến mối tình thứ tư, thứ năm, bạn cũng nghĩ rằng mọi chuyện là chuyện bình thường, chỉ đơn giản là bạn chưa tìm được người thích hợp thì có lẽ bạn đã sai ngay từ lúc bắt đầu rồi đó.
Liệu bạn đã thực sự yêu bằng cả trái tim hay chưa? hay chỉ xem mọi chuyện là một trò chơi rubic để xoay chuyển như thế nào cũng được và từ bỏ mà không cần lý do? Vậy thì hà cớ gì bạn cứ ngồi đấy và chờ đợi tình yêu đến với mình, trong khi bản thân bạn lại không hề học cách nắm bắt lấy chúng
Bạn ạ
Đừng bao giờ cợt nhả với tình yêu, cũng đừng bao giờ cợt nhả với khoảnh khắc đánh dấu hạnh phúc của đời mình. Có những người, những cảm giác, cảm xúc chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong đời mà thôi, cho dù bản thân bạn cất công tìm kiếm.
Đừng yêu khi không muốn cưới, đừng cưới khi tim không yêu. Khi bạn luôn muốn ở bên cạnh một ai đó và cam kết hi sinh tất cả vì hạnh phúc đó trong bất cứ hoàn cảnh nào, đấy là khi bạn đã yêu và chắc chắn bạn sẽ khẳng định. Yêu là cưới. không còn chút do dự. Khi ấy, tiếng gọi của tình yêu sẽ đưa lối cho bạn và người ấy cùng đi đến cuối con đường mà không cần phải lo toan bất cứ điều gì!
Và đừng yêu khi không muốn cưới, kũng đừng cưới khi tim không yêu bạn nhé!
Mạnh Tiến


Tìm Về Quá Khứ
trước khi nghĩ đến việc ctay hay từ bỏ, sao em không nghĩ đến lý do tại sao mình lại có thể nắm giữ được lâu như vậy?

Mỗi khi chiều xuống trong lòng anh luôn có 1nỗi nhớ tràn trề anh rất bồn, rất nhớ. anh nhớ em, nhớ nhiều lắm những kỷ niệm, những dòng ký ức của riêng đôi mình, anh thường giở cuốn nhật ký và xem lại những blog a đã viết về em, về tình yêu của hai đứa mình cuốn nhật ký vẫn theo anh suốt những chặng đường hành quân anh luôn trân trọng và cất giữ nó như một món quà em biết không?
Em àk trên đời này, thế giới mà ta đang tồn tại này có ai là chưa mắc sai lầm không em? Ừk thì anh sai, trước kia anh đã sai vì anh vô tâm quá, anh không biết trân trọng những gì anh đang có, đã vô tình làm em tổn thương nhưng em ơi anh đã quay lại rồi, anh kũng như em và bao người khác thôi khi mắc sai lầm kũng muốn được tha thứ và bỏ qua, anh biết tình yêu là ích kỷ, khi yêu ai kũng muốn người mình yêu là của mình mà thôi nhưng em àk tình yêu kũng kần lòng vị tha và tha thứ chứ em, vì sao khi đã quá quen với một điều gì đó, với một ai đó, ta cảm giác như thứ đó, người đó không quan trọng lắm với mình. Và rồi ta vô tình để lạc mất nhau.
Cuộc sống này vốn là thế phải không em. Tìm được một người thật sự yêu mình, chấp nhận cùng mình đi đến cuối con đường thật là rất khó. Vì vậy mà khi có được hạnh phúc thì hãy biết trân trọng và lắng nghe nhau. Đôi khi hai người cần phải ngồi đối diện, để lắng nghe nhịp đập của con tim để cảm nhận được hết giá trị của hai từ hạnh phúc.
Chúng mình đã đi cùng nhau được 2 năm rồi, sao lại không thể đi cùng nhau nốt quãng đường đời còn lại. Chúng mình đã ngồi cạnh nhau nhiều lần nhưng lại chưa đối diện nhau một lần nghiêm túc.
Em à, nếu vẫn còn yêu thì tại sao lại không cố gắng giữ lấy nhau? Dẫu biết rằng yêu xa sẽ có những lúc nản lòng và mệt mỏi, muốn buông tay nhưng lúc nghĩ đến việc từ bỏ, hãy nghĩ đến lý do tại sao chúng ta lại có thể nắm giữ được lâu đến như vậy!
Anh từng trải anh biết tất kả cảm giác ấy và... Em àk 1ngày nào đó hp sẽ về vs em, và hãy biết trân trọng nó em nhé!
Mạnh Tiến


Tâm Sự Người Lính.
Dành tặng những S2 từng bị tổn thương
Ngày Chia Tay
Ngày một người buông tay tôi nói lời chia tay, là ngày tôi phải kìm nén hết yêu thương cố gắng đứng dậy,
Là một ngày bình thường thôi như bao ngày khác,
Nhưng trong trái tim tôi mọi thứ trở nên xáo trộn, tôi hụt hẫng, tôi đau, tôi khóc những giọt nước mắt vô hình, khóc cho một mối tình dở dang, khóc cho những yêu thương còn đang rực cháy trong trái tim tôi. lúc đó kũng là lúc mùa đông đã về từng cơn gió lạnh buốt thấu vào tận tim, tôi kần lắm những hơi ấm cần lắm một bờ vai, một bàn tay, tôi cố giữ những gì đang vụt bay để rồi nhận lại một trái tim mang đầy thương tích, tôi cố gắng bấu víu vào những người bạn quanh tôi, những người đồng đội đang cùng tôi ngày đêm học tập, rèn luyện. Tôi và họ tuy không quen biết, chúng tôi đến từ mọi miền Tổ Quốc nhưng đều là người Việt Nam có tấm lòng bao dung, độ lượng, cùng chung một chí hướng họ đã không bỏ mặc tôi, những lúc tôi cần họ nhất, và họ đỡ tôi dậy sau lần vấp ngã ấy. họ kùng tôi sẻ chia những vui buồn những lúc tôi hụt hẫng nhất
Ngày một người để lại cho tôi những đau đớn là ngày tôi biết tôi đã mất đi nét vụng dại của tuổi đôi mươi, mất đi những thứ quý giá nhất mà tôi luôn gìn giữ và trân trọng nó trong suốt hơn hai năm ở quê nhà,
đó kũng là ngày tôi học đươc cách quên đi những gì tôi đã có sau những ngày tháng yêu thương hạnh phúc tràn đầy,
Ngày một người nói với tôi những lời đau xót chia tay
Là ngày tôi nhận ra ngay cả yêu thương đậm sâu đến mấy cũng có ngày thay đổi
Là ngày tôi vất vả tìm một lối
thoát cho riêng mình, thức tỉnh khỏi cơn mê.
Một ngày đôi tim đã lỗi nhịp, người quên hết những lời thề
Là ngày tôi biết màn đêm lạnh lùng đến thế
Là ngày tôi biết nỗi niềm kẻ đi xa quặn thắt cả ruột già tâm can
kũng là ngày tôi học được cách cười trên muôn ngàn cay đắng
Là ngày tôi học cách quên đến những cạn cùng sâu nặng
Để buông bỏ. Yêu thương lại từ đầu một kánh cửa đóng lại, nhưng tất sẽ có một kánh cửa khác được mở ra, hãy dang rộng vòng tay, mở rộng tấm lòng và đón nhận bạn nhé.
Qúa khứ mãi chỉ là quá khứ thôi bạn àk ta sống chung với nó chỉ làm ta tổn thương đau khổ mà thôi, chi bằng hãy quên đi hoặc cho nó vào một gók nhỏ mang tên kỷ niệm, đời còn nhiều ngày phải sống qua ngày này mới đến những ngày tiếp theo được vì thế hãy quên đi những chuyện buồn khiến mình phiền lòng đau khổ, hãy lạc quan yêu đời và tin vào ngày mai tươi sáng bạn àk, một người không cần mình không có nghĩa là kả thế giới quay lưng với mình đâu bạn. Và nếu đã khóc rồi thì hãy cười lên và bình an bạn nhé!
Tiến đã làm được còn bạn thì sao? Tiến chúc tất kả những ai đọc blog này sẽ có một mùa đông thật ấm áp và luôn bình an, hạnh phúc viên mãn bạn nhé!
Ñg Mạnh Tiến.


38450783


Cảnh Sắc
Cảnh sắc du hồn chốn bồng lai
Thiên xanh sơn thẳm với sông dài
Thuyền nan ngỏ bến bên hàng trúc
Hạc đang dựng tổ tuyết sơn tùng
Nguyệt thanh đưa bước từng lối nhỏ
Bên lầu phong tựa những cánh hoa
Hồn ta phiêu dạt về cảnh giới
Tửu tràn ly cạn với vần thơ
Du hồn chơi vơi đùa mây gió
Cảnh hoà tiên giới mãi nên thơ.
Nğ Mạnh Tiến.
Thất ngôn cửu tuyệt. Hán việt vô song. Hôm nay ai đối thơ với chủ đề Cảnh Sắc thể loại thất ngôn, Hán Việt . Nhào zô


Cuộc nói chuyện này là 1bài học lớn trong cuộc đời tôi, người mà tôi được nói chuyện có 1tấm lòng bao la như biển cả, tôi cảm ơn người đã cho tôi ánh sáng.
Chiều nay tôi đã hỏi người. Tôi nên tìm một người tôi yêu, hay người yêu tôi làm vợ, người cười rồi nói. Câu trả lời ở ngay trong lòng cậu đấy. Một người có thể khiến cậu vì tình yêu mà chết đi sống lại có thể khiến cậu cảm thấy cuộc sống này đầy màu sắc, đầy ý nghĩa, có thể khiến cậu luôn hướng về phía trước là người cậu yêu hay là người yêu cậu. Tôi nói, nhưng bạn bè đều khuyên tôi nên tìm người con gái yêu tôi làm vợ, người nói nếu thực sự như vậy thì cuộc sống của cậu từ đó trở đi nhất định sẽ rất tầm thường và thất bại. Cậu vẫn luôn không ngừng hoàn thiện bản thân trong quá trình theo đuổi tình yêu, bây giờ cậu không theo đuổi người mà mình yêu thì bước đi tự hoàn thiện mình cũng sẽ dừng lại. Tôi hỏi thế nếu tôi theo đuổi được người mà tôi yêu thì sao, có phải sẽ HP người nói, vì cô ấy là người cậu yêu nhất, có thể khiến cho cô ấy sống hạnh phúc và vui vẻ cũng chính là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời, cho nên cậu sẽ vì hạnh phúc và vui vẻ của cô ấy mà không ngừng nỗ lực. Hạnh phúc và niềm vui là không có giới hạn, cho nên sự nỗ lực của ngươi cũng không có giới hạn, tuyệt đối không dừng lại, tôi nói, thế thì tôi phải sống rất gian khổ. Ngưởi nói, đã gần 1năm như vậy rồi, cậu có cảm thấy khổ không, Tôi gật gật đầu rồi cười. Tôi hỏi, nếu đã như vậy có cần đối xử tốt một chút với người yêu tôi không, người gật đầu nói, cậu có muốn người cậu yêu đối xử tốt với cậu không, tôi nói, tôi nghĩ là tôi không cần, người nói, hãy nói thử lí do xem nào. Tôi nói, yêu cầu trong tình yêu của tôi có lẽ khác với mọi người, tôi không muốn pha trộn cả sự thương hại trong đó. Tôi chỉ cần người ấy yêu tôi bằng cả tấm lòng, thấu hiểu, cảm thông, khoan dung,và nhường nhịn. Nếu như tình yêu mà cô ấy dành cho tôi lại pha trộn thêm những thứ khác thì tôi thà rằng cô ấy đừng quan tâm đến tôi, hoặc là trực tiếp từ chối tình yêu của tôi lúc tôi còn kịp rút lui. Vì tình cảm càng ngày càng lún sâu, tuyệt vọng sẽ nhiều hơn hi vọng, đau khổ trong tuyệt vọng thời gian có thể phai mờ, còn đau khổ trong hi vọng thì sẽ là mãi2. Người cười, rất tốt, cậu đã nói đúng đáp án rồi, tôi hỏi, tại sao khi tôi yêu một người con gái thì trong mắt tôi cô ấy là người đẹp nhất, và tôi như vô cảm với những người con gái khác. Người hỏi, cậu dám khẳng định rằng cậu thực sự yêu cô ấy như thế không, có dám khẳng định rằng trên đời này cậu là người yêu cô ấy sâu nặng nhất không. Tôi chỉ đáp một câu S2 tôi đã thuộc về cô ấy. Người nói, chúc mừng, tình yêu mà cậu dành cho cô ấy là tình yêu trưởng thành, lý trí, chân thành mà sâu sắc, tuy cô ấy không phải là người đẹp nhất thế gian này, thậm chí khi cậu yêu cô ấy cũng đã biết rõ sự thật này nhưng cậu vẫn yêu cô ấy như thế, vì cậu yêu cô ấy không phải chỉ vì vẻ đẹp thanh xuân bên ngoài. Phải biết rằng thời gian vẫn mãi trôi đi tuổi xuân cũng sẽ phai tàn, hồng nhan cũng sẽ già đi. Nhưng tình yêu cậu dành cho cô ấy đã vượt qua những thứ bề ngoài đó, cũng vượt qua cả ngày tháng. Cái mà cậu yêu chính là cả con người cô ấy, chủ yếu là tấm lòng của cô ấy. Tôi nói, đúng, tôi rất yêu sự lương thiện và trong sáng của cô ấy, yêu mến tính trẻ con của cô ấy. người cười và nói, bất cứ thử thách nào của thời gian đối với tình yêu của cậu cũng không đáng là gì. Tôi hỏi, tại sao qua thời gian gần 1năm tôi và cô ấy yêu nhau, hai người không còn tình cảm nồng thắm như trước nữa. Người nói, đó là vì trong lòng cậu tình yêu đã thay đổi một cách vô tri vô giác biến thành tình thân.Tôi hỏi, xao lại là tình thân. Người nói, khi tình yêu đi đến một mức độ nhất định nào đó thì sẽ chuyến thành tình thân một cách vô tri vô giác. Câu sẽ dần dần coi cô ấy như một phần sinh mệnh của cậu. Như vậy cậu sẽ có thêm được lòng khoan dung và cảm thông, cũng chỉ có tình thân mới là thứ được ông trời sắp đặt sẵn khi cậu vừa mới ra đời cho nên việc sau này cậu làm chỉ có thể là thích ứng với tình thân của cậu thôi. Bất kể xuất thân của cậu cao quý hay nghèo khó ra sao, cậu đều phải chấp nhận họ, đồng thời có trách nhiệm và đối xử tốt với họ. Tôi nói, tình thân đích thực là như vậy, người nói, tình yêu bắt đầu vì yêu thích nhau, vì động lòng mà yêu nhau , vì không thể xa nhau mà kết hôn. Nhưng một điểm quan trọng hơn là cần phải khoan dung, cảm thông, quen và thích ứng mới có thể tay nắm tay cùng nhau đi suốt cuộc đời, tôi im lặng, hóa ra tình yêu là như vậy. ღღ Mạnh Tiến ღღ
Giá như em một lần đặt mình vào vị trí của tôi và suy nghĩ, tôi yêu em nhiều lm tôi sẽ làm theo và đi theo tiếng gọi của S2 e hãy chờ tôi nhé.
Husband forever love wife.


Đợi Em Trong Mơ
Vk ơi! Một ngày nữa lại sắp qua đi, trong bóng tối bây giờ chỉ còn mình ck thui, mình ck ngồi đây nhớ vk trong nỗi cô đơn lạnh giá. Không biết vk có nhớ ck không. Ck vẫn ngồi đây lặng lẽ viết lên nỗi nhớ về vk, ck thao thức từng đêm, nghĩ đến vk mà lệ cứ tuôn. ck vẫn âm thầm gọi tên vk trong những giấc mơ để giờ đây hình bóng vk đã in quá sâu trong trái tim. Ck biết làm sao đây khi trái tim đã thuộc về vk. Đã bao đêm ck lặng thầm ngắm sao một mình ck ước mình sẽ mãi nắm chặt tay cùng đi đến cuối con đường HP của riêng chúng mình. vk ơi mình iu đến nay đã được gần 1 năm rùi vk nhỉ. Ck còn nhớ khi mình gặp nhau vào tháng 7 của mùa hè năm ngoái khi ấy vk vẫn đang học 11 vk nghỉ hè nên xin vào cty ck làm một thời gian, bây giờ lại một mùa hè nữa đã sang vk đã học xong 12 rùi đấy, còn ck vẫn làm ở nơi đầu tiên mình gặp nhau ấy để chờ vk trở lại. Ck cứ ngỡ mình sẽ hạnh phúc mãi2 nhưng suy nghĩ đó đã không như ck mong đợi, vào một ngày đầu năm đột nhiên vk nói lời chia tay trái tim ck đau lắm. Khi vk buông tay ck đã cố kìm nén và giấu đi những giọt nước mắt, nhưng vk biết không trong tim ck đang khóc thầm vì nhớ vk, ck nhớ những kỷ niệm của hai chúng mình, lần đầu tiên ck được ở bên vk. Được um vk thật chặt vào lòng lúc chiều đông. Nhớ những lúc vk giận ck rất lâu vì ck ngốk ngếch ck vô tâm quá, nhớ những đêm mình cùng mơ ước thật nhiều, những tâm sự, những mong ước tương lai của chúng mình cùng dìu dắt nhau đi đến bất cứ nơi nào là HP. vk ơi từng ngày, từng tháng trôi qua ck vẫn đợi vk về, còn vk giờ này đang làm gì vk có nhớ ck không hay vk đã quên người con trai đang đợi chờ và yêu thương vk trong suốt thời gian qua. Ck đã khóc những giọt nước mắt đau đớn nhưng có mấy ai hiểu cho ck. Khi vk cất bước ra đi không còn nắm tay ck nữa, có ai biết ck mất đi một bờ vai ck sẽ ngã, nhìn thấy ck ngã vk có xót xa không, vk có đau khổ như ck đãừng không. vk cất bước ra đi là ck không còn có vk là ck mất vk, mất cái hơi ấm của những chiều đông ấy, mất cái HP của những ngày tràn đầy yêu thương ấy. Có lẽ ck sẽ chết trong nỗi đau giày vò bản thân, nếu ck chết vk có khóc không. Vk cất bước ra đi vk biết ck đang cô đơn trống trải ck phải vượt qua những ngày dài vô tận, những đêm lạnh giá vô cùng, vk có đau lòng không khi biết rằng giờ đây ck không thể yêu ai khác ngoài vk. Ck đã từng vấp ngã 1lần khi mới biết đến tình yêu Vì sao vk đưa tay đỡ ck dậy sau lần vấp ngã ấy, vk cho ck hi vọng rồi lại lấy đi, tại sao vk cho ck HP rồi lại mang nó đi, để rồi vk đem hi vọng và HP ấy cho người khác không phải là ck. Ck thật lòng yêu vk mà sao ck phải đau khổ đến tuột cùng như vậy. Ngày vk đến ck vô cùng ngốc ngếch vk đã dạy ck cách iu thương 1người con gái thật chọn vẹn. Vậy mà ngày vk đi vk không dạy ck cách để quên đi 1người vk bắt ck phải tự học cách để quên sao. Duyên kiếp đã đưa mình đến, cớ sao vk cố tình đi như vậy. Vk biết không bây giờ ck sợ lắm mỗi khi bóng chiều trải suống nỗi cô đơn buồn bã trong ck lại trào dâng, những đêm dài nhớ vk nước mắt giàn giụa trong nỗi đau vk biết không. Trước kia ck là 1 người sống rất hoà đồng hay cười, hay nói, nhưng giờ Ck đã trở thành một người khác, sống khép kín 1 mình không muốn tiếp xúc với ai kể cả bạn bè, đồng nghiệp, người thân. Nhớ lần đầu tiên ck nhận được lá thư từ vk thật sự ck rất vui khi vk đã mang đến cho ck HP mà giờ đây ck luôn giữ mãi trong tim. ck chỉ có 1 tình yêu của vk, ck mãi mãi không bao giờ thay đổi. Hôm nay ck viết lên những dòng tâm sự này mong vk sẽ đọc được và hiểu cho ck, cho dù thời gian có xóa mờ đi tất cả, có xóa đi kiếp sống của ck nhưng nỗi nhớ trong ck về vk mãi không bao giờ nguôi. Ck sẽ không bao giờ quên vk được cho dù vk có thay đổi gì đi nữa ck vẫn yêu vk mà thui. Ck tin rằng 1 ngày gần nhất vk sẽ trở về và nắm lấy bàn tay ck để mình cùng đi tiếp trên con đường ước mơ. Ck yêu vk nhiều lắm, yêu vk nhiều hơn những gì ck tâm sự đêm nay. Ck của vk
ღღNğ Mạnh Tiếnღღ


Chuyện Tình Hai Chú Chuột
Có hai chú chuột yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau chuột yêu đi về hướng Tây, Chuột tình đi về hướng Đông, Chuột tình cứ thế đi mãi, đi mãi, chuột tình đi mà không hề dừng lại, đi qua tất cả những cô chuột gặp ở trên đường. Cho đến khi, chuột tình không thể đi được nữa. Và đã chết bên một hòn đá nhỏ. Còn chuột yêu bỏ đi, bỏ đi nhưng chuột yêu biết cách dừng lại, dừng lại để sống tiếp. chuột yêu dừng lại để gặp một chú chuột thứ ba và sống tiếp bằng cách yêu chú chuột thứ ba đó. Cho đến một ngày, chú chuột yêu nhận ra rằng người mình thực sự yêu thương chính là chuột tình. Chuột yêu vội vàng bỏ đi, đi về tìm lại những ký ức yêu thương những tình cảm vấn vương nồng thắm, những quá khứ thật đẹp của cả hai trong một cuộc tình, chuột yêu đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý. Rồi chuột yêu cũng tìm thấy chuột tình đã chết bên cạnh một hòn đá nhỏ. Chuột yêu đã bỏ cả cuộc đời còn lại của mình để đi tìm tình yêu đích thực. Và bây giờ thì chuột yêu đã tìm thấy rồi, nhưng cũng là lúc chuột yêu già lắm, già lắm rồi ý.
Và bây giờ ai đi qua cũng nhìn thấy một chú chuột yêu mỉm cười hạnh phúc nằm chết bên cạnh chú chuột tình.!
Đến 1ngày chú chuột yêu trở lại
Chú chuột tình đã mãi mãi đi xa
Chú chuột yêu nỡ vô tình bỏ bạn
Chú chuột tìh vất vưởg giữa trời xah
Cỏ phải chăng chú chuột tìh khôg tốt?
Đã vô tình gây lên một sần đau?
Vội bước mau cho tình yêu mặn đắng
Chú chuột tình chết lặng giữa đời trôi
Chuột yêu ơi! Tôi yêu người nhiều lắm
Nguyện cả đời ta tình thắm duyên quê
Mai quay về đưa hồn tôi sống lại
Cúi xin người đừng đi mãi xa ta.
Vk biết ko với ck Hp không phải chỉ biết nhận lại mà không muốn cho đi là biết từ bỏ và chấp nhận. HP không chỉ là biết ra đi, mà còn là biết dừng lại. Chú chuột yêu ck viết thật dũng cảm khi dám từ bỏ lần thứ hai, và còn dũng cảm hơn khi dám đi tìm lại tình yêu của mình phải không vk. Ck yêu vk nhiều vk biết không?
Mạnh Tiến


Nỗi nhớ chiều mưa.
Chiều ấy mây đen kéo về, từng giọt mưa bắt đầu rơi, những kỷ niệm. Chợt thoáng cơn mưa lớn dần và có gió ùa về quấn đi, những chiếc lá rụng rơi trước hiên nhà, lòng muốn bên em vô cùng, niềm cô đơn đã theo anh từng ngày, vội vã gió ơi đi rồi, chỉ còn mưa một mình khóc thương, những chiễ lá, kỷ niệm kia nay đâu rồi. Người sẽ mãi chỉ là cơn gió thoáng qua, còn anh là mưa ướt nhoà, khi mưa tạnh chẳng thây gió đâu, chỉ còn lại giọt mưa chôn dấu, và khi xa nhau còn có nhớ đến nhau, hay vùi chôn ký ức u sầu. Cố quên đi mà sao trái tim giờ đã khắc sâu một người đã cho ta những yêu thương.
Mạnh Tiến


Ngày em trở về sẽ là ngày anh được tái sinh lần nữa. Xin gửi đến sđt 09763239*** và Nick Name. Heo Mập Nguyễn.
Em à mình đã yêu nhau bao lâu rồi nhỉ em còn nhớ không? Anh sẽ không bao giờ quên cái ngày 07-07-2013 của mùa hè năm ngoái, tính đến nay đã được 290 ngày rồi đấy. 1khoảng thời gian không dài phải không em? Chỉ 9tháng 20ngày thôi. Em có biết 290 ngày qua với anh là 290 câu chuyện dài, và 290 mảnh ghép yêu thương đang chờ để gép lên bức tranh của riêng chúng mình không?. 290 ngày qua anh sống trong sự mong đợi và nhung nhớ. Anh nhớ em nhiều lắm Heo Mập của anh. Em à 290 câu chuyện dài ấy sẽ không thể tránh khỏi những câu chuyện buồn phải không em. Và 290ngày dài ấy sẽ không tránh khỏi những lúc làm mình nản lòng điều quan trọng là chúng mình biết giữ gìn niềm tin và tình yêu cho nhau. Mình cứ gọi 290 ngày ấy là 290 ngày yêu xa nha em. Người ta thường nói yêu xa là khổ, nhưng anh không thấy vậy anh luôn cảm thấy hạnh phúc và bình an khi nghĩ về em nghĩ về những ngày gian khó mình đã trải qua. Anh vẫn luôn cố gắng giữ chọn tình yêu và niềm tin trao về em. Nhưng em ơi đoạn đường 290ngày ấy tuy không dài nhưng ngập tràn trông gai và thử thách cho cả 2người. 1người đàn ông khi yêu xa sẽ không thể tránh khỏi những cám dỗ từ bên ngoài cũng như những lời thách thức từ bạn bè. 1ng con gái khi yêu xa sẽ không thể tránh khỏi lời ra tiếng vào từ người khác và tủi hờn mặc cảm tự ti. Như em cũng biết anh luôn giữ khoảng cách và có giới hạn với mọi thứ, và anh luôn biết dừng lại đúng lúc phải không? Anh có thể chém gió hay nói chuyện với bất cứ ai nhưng trái tim anh sẽ không bao giờ rung động trước 1 người con gái khác. Em có biết anh yêu em nhiều hơn tất cả không. Em có biết những lúc anh giận em là lúc anh cần em nhất không? Em có biết những lúc anh im lặng là lúc anh buồn nhất không. Em có biết lúc anh thửhách em là lúc anh yêu em nhất không. Có đôi lúc anh tỏ ra ngốc ngếch và trẻ con nhưng anh chỉ trẻ con với mình em thôi, khi đứng trước một người khác hoặc một đối thủ anh không hề trẻ con như vậy. Sau những chuyện vừa qua anh học được rất nhiều điều và điều quan trọng nhất là anh không thể mất em, vì khi mất em là anh đã mất tất cả . Em nói em có người khác anh không tin vì niềm tin và hi vọng trong anh quá lớn nó nói em sẽ không bao giờ làm như vậy đâu. Nhưng anh đã sai rồi ngày ấy cũng đến anh đã được biết sự thật, anh như sụp đổ hoàn toàn trái tim anh như có hàng ngàn nhát dao đang cứa vào nó kêu gào và đau xót đến tận cùng của sự đau đớn em có hiểu không?. Vẫn biết có những thứ không thuộc về mình dù mình có cố gắng níu kéo cũng là vô ích. Nhưng em ơi lẽ nào 290 ngày mình yêu em vẫn chưa hiểu gì về anh xao? Em vẫn chưa hiểu rằng anh yêu em nhiều thế nào xao. 1người đàn ông khi đã phải bật khóc em có biết nỗi đau đó lớn đến nhường nào không. Vì anh yêu em hơn tất cả và anh không muốn mất em nên anh đã nhận mọi lỗi lầm về mình nhưng em có hiểu cho anh rằng trong đó có những hiểu lầm và mâu thuẫn mà anh không thể nói. Anh biết em cũng yêu anh em cũng đã phải chịu rất nhiều điều cay đắng, nhưng trong tình yêu sẽ không tránh khỏi mâu thuẫn và sự hiểu lầm, nhưng hi vọng sau mọi chuyện qua đi mình sẽ hiểu nhau nhiều hơn và ngày mai, ngày kia, và những ngày sau đó mình sẽ yêu nhiều hơn ngày hôm nay . Anh vẫn luôn tin rằng một ngày nào đó em sẽ hiểu cho anh và sẽ quay về với anh. Anh sẽ mãi đợi em đợi em trở về. Anh yêu em nhiều lắm ng yêu của em
~ ~Nğ Mạnh Tiến~ ~


Ck Ngốc Gửi Vk
Khi vk buông tay, S2 ck đau nhói, vk có biết đã bao lần ck chỉ dám nhìn vk từ xa thôi. Có những điều mà cả cuộc đời chẳng bao giờ ck có thể nói ra, có những việc dù cố gắng hết sức nhưng ck vẫn chẳng làm cho vk được, vì có những thứ chỉ mình ck hiểu. vk đến với ck như một cái duyên kỳ ngộ. Những ngày tháng ck được yêu thương ck được ở bên cạnh vk dù không quá dài nhưng nó là 1khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mà chẳng bao giờ ck quên được. Vk ra đi vì ck không biết gìn giữ những yêu thương, ck không biết tạo cho vk một niềm tin, vk ra đi vì ck vô tâm quá, và ck chưa kịp hiểu vk thật sâu để có thể làm cho vk hiểu rằng ck yêu vk thật nhiều. Đôi khi ck tự trách mình dại khờ, đôi khi ck trách vk ngốc nghếch vì ck biết vk cũng yêu ck rất nhiều, vk đã có trong vòng tay S2 của ck, một kẻ yêu vk hơn tất cả. Vậy mà vk nỡ buông tay, vk có biết ck đau lắm không, ban đầu đúng là ck yêu vk để quên đi một người. Và đôi lần sự vô tâm của ck đã khiến cho vk buồn, vk khóc. Nhưng vk ơi, ck đã yêu vk, chính ck cũng không biết từ bao giờ và yêu nhiều đến vậy, chỉ khi vk mãi rời xa ck thì ck mới biết vk thực sự rất quan trọng. Vk ơi cho ck xin lỗi vk. ck đã từng mong vk chỉ giận 1chút thôi, chỉ cần ck đến và nói một lời xin lỗi từ trong S2 ck thì vk sẽ quay về, nhưng ck đã sai. Và giờ đây ck hiểu rằng ck đã mãi mất vk rồi, ck mất vk thật rồi. Nhưng xin vk đừng vì ck mà đau khổ, hãy mở rộng S2 và vòng tay nếu có thể, hãy tin ck, một lần nữa thôi. Tha thứ cho ck, cho một người yêu vk 1người ck dại khờ.
S2 ck mong manh tựa trang giấy
Mong vk về viết lại những vần thơ.
»Nğ Mạnh Tiến«­